THƠ LỤC BÁT: BÌNH DƯƠNG NẮNG ĐẸP

 THƠ LỤC BÁT: BÌNH DƯƠNG NẮNG ĐẸP

Tác giả: Văn Đạo Tứ


Quê tôi ở tận Hoài Nhơn,,
Một vùng lúa nước, núi đồi, con sông.
Nắng ngày như chói trong lòng,
Bài Chòi câu hát sáng trong tâm hồn.
...
Một ngày cất bước xa hương,
Mang theo giấy bút, tìm đường công danh.
Đi qua năm tháng tuổi xanh.
Tên cũng chẳng có, quẩn quanh xứ người.
Bình Dương đất rộng, nhiều người,
Làm nên phố đẹp, đất trời sáng mê.
Nào khu công nghiệp kéo về,
Mang theo công việc, nhiều nghề dựng lên.
Bao năm cắp bút, sách đèn,
Vài ba chữ nghĩa tay quen ta làm.
Tháng ngày vui sống đua ham,
Cùng nhau xây dựng ngày đầm ấm hơn!
Còn đâu cái cảnh vui buồn,
Cuộc đời mong sống đời thường tiến lên
Mỗi ngày công việc tay quen,
Miếng cơm manh áo, nuôi nên kiếp người
Gia đình yên ấm mỉm cười,
Đói no cũng một cuộc đời thương thôi...
...
Nói ra cũng thật lạ đời,
Ai đem nhặt hạt sương trời như tôi
Bao nhiêu vùng đất đẹp tươi,
Một ngày trôi dạt, xứ người dừng chân...
27/01/2021


Comments